Những Bài Thơ hay Trong Phim Kiếm Hiệp

THIÊN KIẾM TÌNH DUYÊN – Hiệp khách hành

1

Phi ngựa trên giang hồ
Ta mặc sức tiêu dao
Anh hùng không uốn gối
Dù gái đẹp nhường nào

Tình đời cao vời vợi
Tấm thân đáng tự hào
Vung kiếm bạt quần ma
Nam nhi là hiệp khách

Tay cầm tàn dương kiếm
Lòng có lãnh nguyệt đao
Núi cao như nhỏ lại
Làm trai đi khắp chốn
Tay cầm tàn dương kiếm
Lòng có lãnh nguyệt đao
Núi cao như nhỏ lại…

2
Khách nước Triệu phất phơ giải mũ,
Gươm Ngô câu rực rỡ tuyết sương.
Long lanh yên bạc trên đường,
Chập chờn như thể muôn ngàn sao bay.

Trong mười bước giết người bén nhạy,
Nghìn dặm xa vùng vẫy mà chi.
Việc xong rũ áo ra đi,
Xóa nhòa thân thế, kể gì tiếng tăm.

Rảnh rang tới Tín Lăng uống rượu,
Tuốt gươm ra, kề gối mà say.
Chả kia với chén rượu này,
Đưa cho Chu Hợi, chuốc mời Hầu Doanh.

Ba chén cạn, thân mình xá kể!
Năm núi cao, xem nhẹ lông hồng
Bừng tai, hoa mắt chập chùng,
Muốn tuôn hào khí mịt mùng trời mây.

Chùy cứu Triệu vung tay khảng khái,
Thành Hàm Đan run rẩy, kinh hoàng.
Nghìn thu tráng sĩ hai chàng,
Tiếng tăm hiển hách, rỡ ràng Đại Lương.

Thân dù thác, thơm xương nghĩa hiệp;
Thẹn chi ai hào kiệt trên đời.
Hiệu thư dưới gác nào ai?
Thái huyền, trắng xoá đầu người chép kinh…

3

Thiếu nữ trong trắng vào chốn bụi trần
Lần đầu tiên gặp nhau bên hồ Tây Tử
Chẳng hiểu được thị phi, phải trái
Một mối tình mang theo bao mối hận
Mỗi ngọn gió như một mảnh linh hồn
Tay cầm kiếm giang hồ cất bước
Bao ân oán chìm trong mộng tưởng
Ngoảnh đầu về mọi chuyện đều là không
Chiều hoàng hôn còn lại mấy cây tùng…
Vài ngọn núi và mấy hồi chuông đổ…

Tam quốc diễn nghĩa

Trường giang cuồn cuộn chảy về đông
Bạc đầu ngọn sóng cuốn anh hung
Thị phi thành bài theo dòng nước
Sừng sững cơ đồ bỗng tay không
Núi xanh nguyên vẹn cũ
Bao độ ánh chiều hồng
Bạn ngư tiều dãi dầu trên bãi
Vốn đã quen gió mát trăng trong
Một vò rượu nếp vui bạn cũ
Chuyện đời tan trong chén rượu nồng

Phim “Bao Công”

1

Chuyện hôm qua như dòng nước chảy về đông
Mãi xa ta không sao giữ được
Hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền
Làm rối cả lòng ta

Rút dao chém xuống nước, Nước càng chảy mạnh
Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm.
Gió sớm mai thổi đi bốn phương
Xưa nay chỉ thấy người nay cười
Có ai nghe thấy người xưa khóc đâu

Hai tiếng Ái Tình thật cay đắng
Muốn hỏi cho rõ hay giả vờ ngây ngô
Như đôi uyên ương bươm bướm
Sống ở trên đời đã là chuyện điên rồ
Sao còn muốn lên tận trời xanh?
Chi bằng ngủ yên trong giấc mộng ngàn thu…

2

Còn đâu đó dấu môi ngọt ngào,
Trong lòng ai bướm mơ hoa vàng
Thu đã qua đông về buồn hắt hiu
Còn đây những dấu chân dịu dàng,
Em là ai cớ sao vội vàng?
Duyên hỡi duyên có là mộng xưa…

Kỷ niệm đó đã xa thật rồi,
Trong lòng vương vấn bao ưu phiền
Như lá rơi bên hồ đời cuốn trôi
Rồi năm tháng đắng cay nhạt nhòa,
Ly rượu say giúp ta quên người
Khi đã yêu ta sầu một mình ta

Khói sương giờ đây cũng đã tan,
Theo gió mây bay về ngàn
Còn lại ta lang thang với giấc mơ xưa
Buồn đau muôn đời mang theo
Còn mơ bướm hoa, còn vương mắt buồn
Mong được bên người mai sau,
Duyên mình sẽ là ngàn năm
Xin đừng ngang trái tình ơi…!

Sướng vui cùng ai trong nỗi đau,
Trong giấc mơ ta ngậm ngùi
Hồ điệp uyên ương ơi số kiếp ta
Mang sầu như hoa tàn thu sang
Trời xanh có hay, tình duyên có là…
Đâu hồ điệp mộng uyên ương,
Duyên ngàn năm còn hay chăng,
Nếu là duyên số tình còn đây..!

Phim “Người tình của Tần Thủy Hoàng”

Gió cuốn đi tháng năm dài đằng đẵng
Tình vẫn còn mà người chẳng thấy đâu
Hận trời xanh vô tình nhắm mắt
Chẳng chịu nghe, chịu hỏi, chịu trông.

Mặc giông tố cuốn đi tình yêu chân thực
Khiến ta cuồng si, khiến nàng đau khổ
Mang trên vai gánh nặng tương tư
Người anh hùng vương vấn bởi nặng chữ TÌNH

Nếu suốt đời buôn ba lặn lội
Mà vẫn ko giữ được người tri kỉ hồng nhan
Thì cho nắm được cả giang san
Vẫn cảm thấy xót xa ân hận

Muốn tỏ mặt anh tài
Lòng muốn khóc mắt cũng không rơi lệ
Rượu cạn rồi lại ngậm nỗi nhớ thương

Điều khó nhất trên đời là làm một trang nam tử
Ý chí vững vàng mà tình cảm mênh mang

2

Ngày tháng cũ mịt mờ như trong mộng
Người thân yêu xa mãi tận chân trời
Thế gian này phản phúc biết bao nhiêu
Sao người nỡ quên đi tất cả

Tình yêu đầu ngây thơ chân thực
Có thể nào sống lại với ta
Như biển sâu tình khiến ta đau đớn
Tháng năm trôi mái tóc đã điểm sương

Dứt không được hình anh trong tâm khảm
Đừng bỏ đi hạnh phúc của ngày mai
Dứt không ra những đau khổ tình đời
Đừng nhẫn nại vì mối tình xưa nữa
Hoa nở xuân về mà tình đã ra đi
Còn để lại vấn vương nơi trần thế…

Anh Hùng Xạ Điêu

Nghiệp bá nghìn thu trải trăm trận mới giành thắng lợi
Dậy bốn phương trời, tiếng gió gầm như tiếng thác mừng công
Gió ngựa xông pha giương cung lớn bắn chim điêu bay lượn
Cả đất trời như nằm gọn trong ta

Cát bụi tung bay đường dài muôn dặm.
Ánh trăng mờ trên dãy núi xa xa
Cao thủ cô đợn bỗng ko thấy bóng
Tình cảm chân thành biết ngỏ cùng ai

Sống chết bên nhau trên bước đường dài
Gặp việc lớn ta sãn sàng xông pha đón nhận
Vó ngựa xông pha giương cung lớn bắn chim điêu bay lượn
Cả đất trời như nằm gọn trong ta

2

Tấm lòng thành như hồ nước mùa xuân
Gió nhẹ thổi cũng xôn xao rung động
Si mê chàng nào có tội tình chi
Nguyện dâng hiến chẳng bao giờ nuối tiếc

Dù ngày mai có gió mưa phong ba ra sao
Thiếp vẩn nguyện theo chàng mãi mãi
Chỉ cần được sớm tối bên nhau cho tới lúc bạc đầu
Đâu cần biết là thành hay bại
Khổ sở đắng cay vẫn cùng nhau chịu đựng
Tình yêu đẹp thật vô cùng cao quý

Thất kiếm

Giang hồ phiêu bạt mười năm
Giữa nơi xứ lạ xa xăm tương phùng
Thâm tình, tâm sự khôn cùng
Thơ tàn rượu lạnh cạn chung ý tình

Mộng đà dứt chốn phù sinh
Buồn ôi Nam quốc trở mình vào thu
Kiếm buông nhìn chốn sa mù
Biết về đâu bước phiêu du hải hà

Mai kia về cuối trời xa
Hỏi ai người giữ giùm ta chút tình
Anh hùng nhi nữ hao mình
Ngả nghiêng sầu chốn điêu linh phù trần

Khó tan bể thảm nguồn ân
Hận đàm hoa tựa phù vân sớm tàn
Nước non ngàn dặm quan san
Qua vàng ngựa sắt gò hoang chôn vùi

Giang sơn mỹ nhân

Giang sơn và người đẹp
Bên nào nặng hơn đây
Một chữ tình nồng thắm
Khiến lòng ta mê say
Trong vòng tay người đẹp
Ta đắm đuối đêm ngày

Giang sơn và người đẹp
Bên nào nặng hơn đây
Trong vòng tay người đẹp
Ta đắm đuối đêm ngày

Giang sơn và người đẹp
Bên nào nặng hơn đây
Một chữ tình nồng thắm
Khiến lòng ta mê say

Duyên là do trời định
Khó gặp được tri âm
Thành bại cũng thế cả
Vẫn sẽ là anh hùng.

Hán Cung Phi Yến

Cảnh nghèo hèn xưa nay không còn nữa
Được sang giàu thì sẽ mất tự do
Tình nghĩa xưa sẽ chẳng còn như cũ
Có tiền tài nên mất nụ cười duyên

Chẳng tự do nên không thấy dịu hiền
Ai biết được lòng ai đang tranh chấp
Bao điệu múa là bấy nhiêu tâm huyết
Suốt cuộc đời bao cay đắng xót xa

Cuộc sống phồn hoa không dừng lại
Thêm tâm tư nên cũng chẳng mong cầu
Ko chờ đợi điều trước kia mong mỏi
Chẳng thể làm gì nên cũng chẳng biện minh

Thân gầy yếu mong gì bên nhau mãi
Nào ai hiểu thấu được lòng ta
Bao câu chuyện là bấy nhiêu tâm huyết
Suốt cuộc đời bao ân oán đau thương.

2

Sông nước nghìn thu trăng cũng nghìn thu
Mà tình lại qua đi nhanh thế
Sông nước nghìn thu trăng cũng nghìn thu
Mà mộng lại trôi đi nhanh thế
Chỉ vì có vầng trăng nghìn thu đó
Mà tim ta thổn thức đêm ngày
Chỉ vì có vầng trăng nghìn thu đó
Mà trên đời có sinh tử biệt ly
Mộng qua đi tình cũng trôi nhanh
Chỉ vì có vầng trăng nghìn thu đó
Sông nước nghìn thu trăng cũng nghìn thu
Chỉ vì có vầng trăng nghìn thu đó
Mà trên đời có sinh tử biệt ly.

3

Nỗi cô đơn trong giàu sang nhung lụa
Khiến lệ trào trên khóe mắt ngây thơ
Mưa dập gió vùi nào ai người tưởng nhớ
Nhan sắc phai tàn rồi duyên sẽ qua đi
Còn màng chi vinh hoa phú quý
Tỉnh rượu rồi đây đâu phải là nhà
Nỗi cô đơn trong giàu sang nhung lụa
Khiến lệ trào trên khóe mắt ngây thơ
Nơi gác tía lầu son sao lạnh lẽo
Tình duyên rồi sẽ theo gió ra đi
Còn màng chi vinh hoa phú quý
Tỉnh rượu rồi đây đâu phải là nhà
Lệ tuôn trào nào ai người tưởng nhớ

Trời đất mênh mông

Vết thương dù đỏ máu, không rơi lệ sầu bi
Giương cao cờ khởi nghĩa, quyết không chịu sống quỳ
Xiết nắm tay thêm chặt, chẳng giây phút buông lơi

Tràn sông, đoàn quân tiến
Quyết một li không rời
Kiếp người trọn một đời
Đặng mấy phen sống mái
Đường tử sinh một lối
Chén hợp tan vơi đầy

Ngẫm ra muôn sự trên đời
Khó đem thành bại mà soi anh hùng
Ngàn bia như sắt như đồng
Hiên ngang một khoảng mênh mông đất trời

than dieu dai hiep

Hỏi thế gian, tình là vật gì
Mà khiến ta sống chết một lời hứa lụy
Lữ khách kẻ trời Nam người đất bắc
Khi đôi cánh mỏi, nhớ những lúc ấm lạnh
Khi hoan lạc vui vầy
Lúc chia ly đau khổ
Đều chỉ vì si mê một người con gái
Lời người nói ra
Đã xa tít trên tầng mây vạn dặm
Tuyết chiều trên nghìn ngọn núi
Bóng lẻ ấy biết về đâu

Ngang bước sông Phần
Nhìn cảnh tịch mịch, nhớ tiếng trống năm xưa
Khói hoang vẫn như ngày nao bình quân Sở
Than ôi, khúc chiêu hồn nước Sở nay còn kịp chăng
Quỷ núi khóc trong mưa gió thê lương
Trời cũng hờn ghen
Chẳng thể nào tin được
Chim én chim oanh, rồi cũng thành đất bụi
Ngàn mối sầu vạn cổ
Lưu lại đợi người thơ
Hát trong điên cuồng, uống rượu trong đau khổ
Tìm lại nơi đâu nấm mộ chim nhạn năm nào!

Hoàn châu cách cách

1. Kể từ khi có chàng

Xin cám ơn đất trời và số phận
Đã cho tôi được gặp gỡ chàng
Để từ khi thiếp có được chàng
Đời thiếp đã có bao nhiêu thay đổi
Bao kỷ niệm buồn vui
Hòa quyện lại thành một hồi ức đẹp

Cám ơn gió, cám ơn mây
Cảm ơn ánh Mặt Trời đã chiếu lên Trái Đất
Để từ khi thiếp có được chàng
Thế giới này đã trở nên tươi đẹp
Cùng nhau bôn ba, cùng nhau phiêu bạt
Tháng năm trôi bao say đắm lòng người

Biển có thể cạn, núi có thể mòn
Trời dẫu sập đất bỗng dưng rung chuyển
Tay trong tay ta vẫn hát vang bài ca
Đi khắp muôn nơi và cất cao tiếng hát…
2. không thể cùng chàng chia tay

Khi đỉnh núi chẳng gồ ghề, khi nước sông chẳng còn chảy nữa,
Khi thời gian dừng lại chẳng còn rõ ngày đêm,
Khi đất trời vạn vật trở thành hư vô, thì em vẫn không thể xa anh được, không thể xa rời anh được
Sự dịu dàng của anh là nỗi mong đợi lớn nhất đời em

Hãy để đôi ta được làm bạn dưới chốn hồng trần để có thể sống tự do thoải mái
Được phi ngựa vút nhanh và sống cuộc đời sôi nổi,
Được uống rượu hát ca, để hát về những niềm vui bất tận
Oanh liệt hào hùng làm chủ tuổi trẻ thanh xuân

Khi mặt trời không mọc, khi trái đất ngừng quay
Khi bốn mùa xuân hạ thu đông không thay nhau biếtn đổi,
Khi cỏ cây hoa lá lụi tàn, em vẫn không thể xa anh được, không thể xa rời anh được
Nụ cười của anh đã làm lưu luyến cuộc đời em

Tình Châu Giang

Trong tim anh khắc sâu bao kỷ niệm
Tình yêu chân thành anh dành cả cho em
Dẫu cuộc đời là bể dâu thay đổi
Em mãi là ngọn lửa ấm trong đêm.
Đã qua đi những tháng năm khờ dại
Hãy để anh tự lau nước mắt cho mình
Lặng lẽ sống những đêm dài bất tận
Bao khổ đau chờ tia nắng bình minh.

Khi trái tim anh như mùa đông giá lạnh
Anh đâu thành cánh chim nhỏ trùng khơi
Ngay cả lúc được tình yêu chắp cánh
Nào đã qua cơn bão táp cuộc đời.

Những mộng ảo của vinh hoa phú quý
Cũng chỉ là vô nghĩa trước ngày mai.

Những con đường sông núi ta qua
Bỏ lại ngọt bùi cuốn bao cay đắng
Trên mảnh đất quê hương hai sương một nắng
Nơi ta đã yêu và chối bỏ một thời

Hãy cho tôi tìm được một mảnh trời
Để tôi viết lên bài thơ tình hay nhất
Tôi muốn có cho riêng mình mảnh đất
Đem trái tim làm hạt giống gieo lên.

Giọng nói xa rồi câu nói cũng lặng im
Còn đọng mãi trong tôi là bài ca hạnh phúc
Một chút và rất nhiều
Như tình yêu muôn đời vẫn thế.

Nắm tay nhau đi giữa nhân gian

Đừng để tháng năm làm mệt mỏi trái tim chờ đợi
Ta nguyện theo nàng đến nơi góc bể chân trời
Giờ này đèn bên song đã tắt
Chỉ có trái tim ta nhẹ nhàng soi sáng dung nhan nàng
Dù năm tháng lụi tàn
Người chiến sĩ phải vùi xác nơi đồng hoang
Dù lưu luyến thế nào cũng ko bằng những ngày qua
Nàng và ta xa xôi cách trở
Sự đời lặng lẽ đổi thay
Trải qua muôn sông ngàn núi
Liệu lòng ta còn mãi bên nhau

Ta không mong được đời đời kiếp kiếp
Không mong được sớm tối bên nhau
Chỉ mong được bình thản nắm tay nàng đi giữa nhân gian

Ai nói rằng tình cảm lưu luyến khiến người ta đau khổ
Ai nói rằng biển người chìm nổi
Chỉ có tình duyên là vĩnh cửu
Dù có lúc chia ly có khi gặp lại
Dù có khi sum họp có khi tan
Chỉ mong được bình thản nắm tay nàng đi giữa nhân gian

Lã Bất Vi

Từ ngàn xưa, loạn thế xuất anh hùng
Dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng
Vung gươm chớp nhoáng, vạn ngàn binh tướng
Ngoảnh đầu nhìn không một bóng ân nhân.
Cõi hồng trần chinh phạt bấy nhiêu năm
Ôm giấc mộng một lần làm bá chủ
Trái tim đá chưa từng nghe khuất phục
Bỗng ngập ngừng trước giọt lệ giai nhân.
Bao mưu toan, bao lừa gạt dối gian
Vinh quang tột cùng lại tột cùng cay đắng
Miệng thế gian ai khen chê trách oán
Ngạo danh cao bậc loạn thế xuất anh hùng.

tam quốc diễn nghĩa

Trường Giang cuồn cuộn chảy về Đông

Bạc đầu ngọn sóng cuốn anh hùng

Thị phi thành bại theo dòng nước

Sừng sững cơ đồ bỗng tay không

Núi xanh nguyên vẻ cũ

Bao độ ánh chiều hồng

Bạn ngư tiều dãi dầu trên bãi

Vốn đã quen gió mát trăng trong

Một vò rượu nếp vui gặp gỡ

Chuyện đời tan trong chén rượu nồng

Đã mờ rồi ánh kiếm, ánh đao

Lùi xa rồi tiếng loa, tiếng trống

Vẫn rõ ràng sống động

Bao gương mặt anh hùng

Con đường xưa ngập trong cát bụi

Thành quách xưa hóa cảnh hoang tàn

Năm tháng oai hùng thành lịch sử

Bao chiến công, tên tuổi còn vang

Mộng bá vương ai người quyết định

Lẽ thịnh suy há chẳng có nguyên nhân

Sự đời vần vũ như mây gió

Đổi thời gian, đổi cả không gian

Tụ tán nhờ có duyên

Ly hợp vốn do tình

Trả món nợ non sông trước mắt

Mặc đời sau thiên hạ luận bình

Nước Trường Giang hóa thành sông lệ

Gió Trường Giang vang mãi bài ca

Giữa bầu trời lịch sử

Muôn triệu ánh sao sa.

Trong dân gian vạn thưở

Ấy muôn triệu đóa hoa

Thơ hay trong phim kiếm hiệp  | thơ kiếm hiệp | thơ hay 

Facebook Comments
Call