Tỉnh Tâm

Ô hay một kiếp con người
Trần gian thế thái thói đời điêu ngoa
Ai là bè bạn với ta
Đắng cay chia sẻ mới là tình thân
Đến khi vướng cảnh nợ nần
Ví thiu, túi rám mình cần họ quên!
Bè bạn như cái bấc đèn
Vui tỏ, buồn lụi, thấp hèn, cao sang
Giàu sang vẻ mặt khoe khoang
Bần hèn nuốt đắng ai màng đến đâu?
Sông có chỗ cạn chỗ sâu
Biển mênh mông biển biết đâu lòng người
Có tiền kẻ nịnh người chơi
Hết tiền lúi húi đơn côi một mình
Bè thì cạn máng ráo tình
Còn ta chỉ biết lặng thinh nhìn đời…
#HƯNG #TĨNHTÂM

Facebook Comments
Call